Ca rao

 

Trăm năm bia đá cũng mòn.
Ngàn năm bia mực ta còn zô zô.

Trời mưa bong bóng phập phồng.
Nhìn mưa nàng nhớ cháo lòng tiết canh.
Ước gì giờ được gặp anh.
Thế nào cũng được rủ ăn cháo lòng.

Ra đường sợ nhất công nông.
Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì.

Nửa đêm tiếng muỗi vo ve.
Giật mình tỉnh giấc lạnh se cõi lòng.
Ôi bao tiếng gọi đêm đông.
Ai bánh mì nóng, mà không có tiền.

Độ banh, đánh bạc, số đề.
Cả ba thứ ấy phải thề tránh xa.
Đừng ham ăn của người ta.
Có ngày tiền bạc, cửa nhà biết bay.

Em đen nhưng tâm hồn em trong trắng.
Nhà em nghèo em giang nắng… em đen.

Đến đây mận mới hỏi đào.
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
Chồng em bán búa bán cưa.
Trong hai cái đó, chàng ưa cái nào?

Lời nói chẳng mất tiền mua.
Lựa lời mà nói cho tiền lòi ra.

Vợ dạy là phải toàn tâm.
Đúng sai là chuyện dần dần tính sau.

Đêm thu lạnh lẽo bụng đói meo.
Một gói mì tôm bé tẻo teo.
Nấu nước, thêm hành, pha chanh ớt.
Gói mì phút chốc đã đi vèo.
Trời khuya lưng lửng lòng chưa đã.
Thêm gói mì cua nấu tiếp theo.
Tựa gối rung đùi lim dim mộng.
Ước sao có được đĩa bánh bèo.

Quê hương là chùm khế ngọt.
Ai cao thì hái được nhiều.

Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
Hôm nay ngày đã bao nhiêu.
Mà sao chưa thấy mẹ yêu gửi tiền.

Đường vô xứ Nghệ quanh quanh.
Xe đi không khéo gãy vành như chơi.

Muốn qua thì bắc cầu Kiều.
Muốn cua cô chị thì chiều cô em.

Chiều cô em miết thành ra,
Thương chị thì ít, thương em thì nhiều.

Ta về ta tắm ao ta.
Ao nhà hết nước ta sang ao người.

Thuở còn thơ ngày hai cữ là thường.
Yêu quê hương qua từng chai lớn nhỏ.
Ai bảo lai rai là khổ.
Tôi mơ màng nghe men vút lên cao.
Những ngày uống rượu bị té cầu ao.
Vợ bắt được chưa mắng câu nào đã khóc.
Cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích.
Chị giận anh rồi tối qua ngủ với em..

Chiều nay bỗng nhớ mẹ hiền.
Mẹ ơi! mẹ nhớ gởi tiền cho con!

Vầng trăng ai xẻ làm đôi.
Nửa soi gối chiếc, nửa soi dặm trường.
Hôm qua anh ngủ trên giường,
Nửa đêm tỉnh giấc, lọt giường gãy xương.

Râu tôm nấu với ruột bầu.
Chồng ăn đau bụng lầu bầu nằm rên!

Con người càng lúc càng đông.
Thạch Sanh thì ít, Lý thông thì nhiều.

Không có em đời buồn như chó cắn.
Có em rồi thà chó cắn còn hơn.

Áo anh sứt chỉ đường tà.
Vứt ngay làm giẻ lau nhà, khỏi mua.

Hôm qua anh đến nhà em.
Ra về mới nhớ để quên năm nghìn.
Anh quay trở lại vội vàng.
Em còn ngồi đó, năm nghìn mất tiêu.

Giám thị nhìn em giám thị cười.
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi.
Cổng trường đại học cao vời vợi.
Đồng ruộng mênh mông đón em về.

Cá không ăn muối cá ươn.
Không có xe đẹp thôi đừng yêu em.

Gió đưa mây khói về trời. 
Em ưa trăng gió tơi bời lòng anh.

Không sang thì nhớ thì thương.
Muốn sang lại sợ con đường kẹt xe.
Không sang thì thấy buồn hoe.
Muốn sang lại sợ kẹt xe suốt đường.

Bây giờ mận mới hỏi đào.
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
Mận hỏi thì đào xin thưa.
Vườn hồng có chó, đến trưa hãy vào!

Bàn tay ta làm nên tất cả.
Có sức người, nấu nếp cũng thành xôi.

Ra đường gặp đóa hoa rơi. 
Hai chân đá hất, không chơi hoa thừa

Trên đồng cạn dưới đồng sâu.
Chồng cày vợ ở nhà lầu ngồi chơi.

Gió đưa bụi chuối la đà.
Lỡ mê vợ bé vợ nhà vẫn thương.

Lên non mới biết non cao.
Có bồ mới biết vì sao hết tiền.

Mỗi năm hoa đào nở.
Lại thấy ông thần bài.
Cờ bạc dù lớn nhỏ.
Nô nức ta cùng chơi.

Trăm năm bia đá cũng mòn.
Bia chai cũng vỡ chỉ còn bia ôm.

Chẳng chè chẳng chén sao say?
Chẳng thuơng chẳng nhớ, sao hay đi tìm?

Mẹ ơi mẹ đẹp như tiên.
Mẹ thêm dấu huyền mẹ gửi cho con.

Tô canh lạnh lẽo nước trong veo. 
Một miếng thịt heo bé tẻo teo. 
Bốn thằng to béo tranh nhau vớt. 
Một đứa nhanh tay hớt cái vèo.

Thịt heo trôi nổi giờ đâu mất
Ba thằng không được mặt như heo
Tựa gối ôm thìa lâu chẳng được
Thịt đâu còn nữa dưới nước lèo.

Vũ trường là chốn ăn chơi.
Chí Hòa là chỗ nghỉ ngơi giang hồ.

Mấy đời bánh đúc có xương.
Mây đời công chức có lương đủ xài?

Đắng cay chua ngọt đã từng.
Anh mà bỏ rượu, em đừng có mơ.

Đường xá mà biết nói năng.
Mấy ông đào xới hàm răng chẳng còn.

Tô canh lạnh lẽo nước trong veo.
Một miếng thịt heo bé tẻo teo.
Sóng sánh theo làn hơi gợn tí.
Xác ruồi theo gió khẽ đưa vèo.

Trên đồng cạn dưới đồng sâu.
Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa.
May mà hôm ấy trời mưa.
Có thằng con rể đi bừa cùng trâu.

Gái xưa đâu biết trèo tường.
Gái nay leo cổng kiếm đường theo trai.
Gái xưa "Thiếp nguyện theo chàng!"
Gái nay "Ở đó xếp hàng cho tao".

Còn duyên kén cá chọn canh.
Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ.
Còn duyên kén những trai tơ.
Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng.

Chồng em áo rách em thương.
Chồng người áo gấm em thương hơn nhiều.

Còn duyên kén cá chọn canh.
Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ.

Thức đêm mới biết đêm dài.
Hai vợ mới biết thế nào là ghen.

Tô canh lạnh lẽo nước trong veo.
Vài lát hành tây bé tẻo teo.
Nước chấm gọi là hơi gợn tí.
Thịt kho thái mỏng gió bay vèo.

Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt.
Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo.
Tối đói cồn cào không ngủ được.
Muỗi bu vào đốt cái thân bèo.

Sang sông phải bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phải năng đến thầy.

Em đi em nhớ quê nhà.
Nhớ anh hàng xóm đêm mò sang thăm.

Em ơi buồn làm chi.
Anh đưa em về sông Đuống.
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ.
Giờ đây cát trắng đen xì em ơi.

Bây giờ mận lại hỏi đào.
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa.
Mận hỏi thì đào xin thưa.
Vườn hồng be bét ai ưa thì vào.

Nơi đâu cần thanh niên có.
Đến đứng ngó cũng là thanh niên.

Còn thời lên ngựa bắn cung.
Hết thời xuống ngựa lấy thun bắn ruồi.

Em ơi ngồi lại gần anh.
Tuy rằng khác phái nhưng chung một bàn.

Chồng người áo gấm sông Lô.
Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần.

Chiều chiều lại nhớ chiều.
Nhớ người đêm trước đưa nhiều tiền ngu.

Yêu em hổng phải vì ham.
Mà là anh hổng chịu cam cảnh nghèo.

Làm trai cho đáng nên trai.
Đi đâu cũng có chân dài bám theo.

Một cây làm chẳng nên non.
Ba cây chụm lại ăn đòn mới phê.

Đèo cao thì mặc đèo cao.
Nếu đèo cao quá ta đi đường vòng.

Người ta đi cấy lấy công.
Còn tôi đi ở lấy ông chủ nhà.

Chồng giận thì vợ bớt lời.
Vợ giận, chồng đập tơi bời à nghe.

Chồng giận thì vợ bớt lời.
Cơm sôi nhỏ lửa biết đời nào ăn.

Bắc thang lên hỏi ông trời.
Đem tiền cho gái, có đòi được không?
Trời bảo: mày hỏi như khùng.
Tao là Thượng Đế còn “không” nữa là!

Con gà cục tác lá chanh.
Mới cục vài tiếng đã thành gà quay.

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ.
Năm canh dài mẹ ngủ đủ năm canh.

Ai đưa con sáo sang sông.
Để cho con sáo mất công bay về.

Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời chơi Net không vương tơ tình.

Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời gái chảnh mà thương trai nghèo.

Một cây làm chẳng nên non. 
Ba cây chụm lại thấy thừa hai cây.
Trăng thì mười sáu mới tròn.
Còn em mười sáu bụng tròn hơn trăng.

Trúc xinh trúc đứng một mình.
Em xinh em cũng rình rình theo trai.

Đi một ngày đàng. 
Giờ mỏi cả chân.

Ai đang ngoài cửa thập thò.
Khi nào gõ mõ là mò vô ngay.
U thầy em ngủ tầng trên.
Em nằm chờ đợi dưới này cầu thang.

Trèo lên cây bưởi hái hoa.
Bước xuống vườn cà phun thuốc trừ sâu.

Ta về ta tắm ao ta. 
Nhỡ may chết đuối người nhà còn vớt lên.

Làm trai cho đáng nên trai.
Đi đâu cũng lận cái chai trong người.

Kiếp sau xin chẳng làm trai.
Làm thân con gái "chân dài" sướng ghê.

Bây giờ mận lại hỏi đào.
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa.
Mận hỏi thì đào xin thưa.
Vườn hồng đã chửa từ xưa lâu rồi.

Cưới vợ thì cưới liền tay.
Chớ để lâu ngày vật giá leo thang.

Đi đâu cho thiếp theo cùng.
No thì thiếp ở, lạnh lùng thiếp bye.

Trên đồng cạn dưới đồng sâu.
Chồng cầy vợ cấy con trâu đi nằm.

Má ơi đừng gả con xa.
Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu.
Thôi má hãy gả nhà giàu.
Có tiền chỉnh mặt, làm đầu cho con.

Một cây làm chẳng lên non.
Ba cô chụm lại mỏi mòn lỗ tai.

Cá không ăn muối cá ươn.
Thịt không tủ lạnh ba ngày thịt hư.

Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời gái chảnh lại thương trai nghèo.

Giữa đường nhặt cánh hoa rơi.
Lượm lên phủi phủi: "Cũ người mới ta".

Vai mang túi bạc tò tò.
Chen qua lấn lại chỉ còn túi không.

Yêu nhau mấy núi cũng trèo.
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.
Ngại gì cái chuyện đường xa.
Không đi xe buýt thì ta đi tàu.

Bước tới nhà em bóng xế tà.
Đặt chân vào ngõ má em la.
Lom khom dưới bếp cha tìm rựa.
Thấp thoáng xa xa bóng chổi chà.

Yêu em xin nhớ lời thề.
Chưa mua "xế hộp" chưa về thăm quê.

Đàn ông năm bẩy lá gan.
Lá ở cùng vợ lá toan cùng người.
Đàn bà tám chín tiếng cười.
Tiếng nào tiếng nấy chết mười đàn ông.

Bạn ơi ngồi nhích lại giùm.
Tuy rằng khác lớp nhưng chung một trường.

Nhà sạch thì mát. 
Bát mẻ thì sứt môi.

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường.
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ.
Ai bảo chăn trâu là khổ.
Tôi đây chăn nàng còn khổ hơn trâu…

Má ơi đừng gả con xa.
Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần.
Má ơi đừng gả con gần. 
Con qua xúc gạo nhiều lần má la.

Tìm em như thể tìm chim.
Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Đông.
Tìm chi cho phải mất công.
Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi.

Lời nói chẳng mất tiền mua.
Lựa lời mà nói cho… lòi tiền ra!

Ví dầu cầu ván đóng đinh.
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.
Khó đi anh dắt em đi.
Em đi không được anh đi một mình.

Thuận vợ thuận chồng, con đông mệt quá.

Cá không ăn muối cá ươn.
Con không ăn muối con thiếu iốt rồi con ơi.

Làm trai bốn bể là nhà. 
Cái loại giai ấy chắc là… ăn xin

Bây giờ mận lại hỏi đào.
Vường hồng còn có ai vào nữa không?
Mận hỏi đào xin tỏ lòng.
Vườn hồng vắng chủ khách vòng cổng sau.

Không giàu thì phải đẹp trai.
Không thông kinh sử thì mai em xù.

Vạn sự khởi đầu nan.
Gian nan bắt đầu nản.

Một tay làm chẳng nên non.
Bốn tay chụm lại nên sòng tiến lên.

Bầu ơi thương lấy bí cùng.
Tuy rằng khác giống nhưng chung một nồi.

Áo anh sứt chỉ đường tà. 
Vứt làm nùi giẻ lau nhà cho xong.

Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ.
Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai.
Xa nàng nhớ cái bạt tai.
Giỡn chơi chút xíu bị hai cái liền.

Cô kia má đỏ hồng hồng.
Dừng chân anh hỏi có chồng hay chưa.
Có chồng năm ngoái năm xưa.
Chẳng may chồng bỏ nên chưa có chồng.

Cô kia chải tóc đuôi gà.
Dừng chân anh hỏi một và vài câu.
Tóc em là tóc trên đầu. 
Hay là em mượn ở đâu gắn vào.

Gió đưa cành trúc la đà.
Tiếng chuông hết tiết, canh giờ chạy ra.
Mịt mù bóng của học sinh.
Chạy đi mua bánh, nhanh không hết giờ.

Yêu nhau mấy núi cũng leo.
Mấy sông cũng lội.
Nhưng nếu nghèo em bỏ đi

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung.
Hết thời xuống chợ lượm thun bắn ruồi.

Hãy cứ chơi cho hết đời trai trẻ.
Để về già lặng lẽ đạp xích lô.

Đất lành chim đậu.
Đất không lành đất nhậu luôn chim.

Làm giàu không khó, nhưng khó ở chỗ làm mãi mà không giàu.

Râu tôm nấu với ruột bầu.
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.
Tội là tội nghiệp thằng con.
Ngồi ngoài dòm miệng biết ngon là gì.

Thương thay thân phận đàn bà. 
Hơn 30 tuổi vẫn là đàn em.

Cái giường mà biết nói năng.
Thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn.

Miếng ngon giữa đàng. 
Ai đàng hoàng là dại.

Qua cầu ngả nón trông cầu.
Cầu bao nhiêu nhịp tốn xăng dầu bấy nhiêu.

Nhà sạch thì mát.
Bát sạch hết cơm.

Ta về ta tắm ao ta.
Dù trong dù đục cũng là cái ao.

Con mèo mà trèo cây cau.
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà.
Chú chuột đi chợ đằng xa.
Em là cô chuột, vào nhà đi anh.

Anh đi, anh nhớ quê nhà. Nhớ em mảnh đất giá ba tỉ đồng.

Hôm qua tát nước đầu đình. Bỏ quên di động chỗ mình… mất ngay.

Ba đồng một mớ trầu cay. Không bằng tình nghĩa một cây vàng mười.

Không ham nhà cửa, bạc tiền. Chỉ ham anh có bố quyền chức to.

Nghèo nhân, nghèo nghĩa chẳng lo. Nghèo tiền, nghèo bạc mới cho là nghèo.

Nhớ ai như nhớ láng giềng. Chỉ mong tắt lửa tối đèn… có nhau.

Bầu ơi thương lấy bí cùng. Mai này có lúc nấu chung một nồi.

Nhà cao em cũng chẳng thèm. Chỉ cần vàng bạc cộng thêm hột xoàn. 

Cưới vợ thì cưới liền tay. Chớ để lâu ngày thành vợ người ta.

Má ơi cứ gả con xa. Để con còn có đô la gửi về.

Má ơi đừng gả con xa. Mai mốt kẹt tiền, con biết mượn ai?

Cá không ăn muối cá ươn. Chồng cãi lại vợ ra đường bơm xe.

Anh biết ngày mai em lấy chồng. Ba năm sống thử thế là xong.

Khi xưa vác bút theo thầy. Bây giờ em lại vác cày theo trâu.

Râu tôm mà nấu ruột bầu. Chồng chê vợ úp chiếc xoong lên đầu.

Dưới trăng nâng chén tiêu sầu. Một câu thơ vịnh, hết hai đĩa mồi.

Trúc xinh trúc mọc đầu đình. Em xinh em đứng vũng sình cũng xinh.

Dạy con từ thuở còn thơ. Dạy vợ từ thuở nó chưa dạy mình.

Đi xa con nhớ mẹ hiền. Con về thăm mẹ, lấy tiền con đi.

Thân em như giẻ lau nhà. Thân anh như cái sàn nhà em lau.

Khi thương anh nói anh cười. Hết thương anh giống như người điếc câm.

Có con chớ gả chồng gần. Có bát canh cần nó cũng ăn tranh.

Gọt xoài đừng để xoài chua. Chọn bạn đừng để bạn cua bồ mình.

Yêu anh không kể giàu nghèo. Chỉ cần anh có vài căn mặt tiền.

Người ta đi cấy lấy công. Tôi đây đi cấy chỉ trông đền bù.

Làm trai cho đáng thân trai. Đi đâu cũng có bộ bài sau lưng.

Cá không ăn muối cá ươn. Thịt không tủ lạnh ba ngày thịt hư.

Gió đưa mây khói về trời. Tiền đô đưa tiễn em rời cố hương!

Gió đưa cành trúc la đà. Nửa đêm anh nhớ đến nhà em chơi.

Còn tiếp…

About TapChi CNTT

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Time limit is exhausted. Please reload CAPTCHA.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.